Ảm đạm

 

                                Em đi nay đã mười hôm

                          Tình ly nay đã tính tròn tuổi thơ

                             Chiều đan muôn vạn tôn thờ

                        Bỗng dưng nở một hoa ngờ, em ơi!

                            Quán chiều khói thuốc vàng môi

                          Ngoài kia từng sợi rả rời mây buông

                                Dường như trong ấy nỗi buồn

                          Vừa trăn trở khóc, vừa cuồng điên ca.