CÔ ĐỘC 2

 

 

Ta thở nhẹ linh hồn theo khói thuốc

Mây chiều nay nhoài mệt bước chân lơi

Ta chiều nay bỗng chợt lãng quên đời

Ta chiều nay làm tên man rợ

 

Nằm giữa trời nghe đồng không trăn trở

Nghe nỗi buồn đè tắt nắng hoàng hôn

Ta chiều nay cao hứng bán linh hồn

Cho chim nhạn mang về chân tháp gió

 

Sao chiều nay nắng vàng nghiêng mây đỗ

Xuống dòng sông lặng lẽ nét suy tư

Tuổi hoa niên trỉu nặng dáng sương mù

Và thân phận như bước chân bèo dạt