CÔ ĐỘC

 

 

 

 

 

 

Chiều hôm qua cũng như chiều hôm nay

Chiều hôm nay, chiều đầy heo may

Chiều hôm nay dòng sông vẫn lặng

Chiều hôm nay sầu đeo vẫn nặng

 

Ta vẫn nằm đồng rộng mênh mông

Vẫn gối đầu trên nhánh sầu không

Vẫn mang theo nguồn thơ không lời

Là khói thuốc hay là mây buông lơi

 

Nắng mặt trời về hong chân núi

Hồn trở về vừa thương vừa tủi

Bên kia sông một chiếc thuyền lan

Cô lái đò tách bến sang ngang

 

Chiều hôm qua như chiều hôm nay

Heo may đùa trên lối heo may

Trăng lưỡi liềm vắt ngang đồi lạnh

Ta vẫn nằm đồng không mông quạnh