Cuộc sống như một dòng chảy

Qua những chân cầu

Thật nhiều chân cầu

Mà đời nàng là vầng trăng cuồn cuộn

Qua mỗi chân cầu một va chạm đau thương

Và đời chàng là rong rêu bất lực

Đôi tay gầy không giữ được yêu đương

 

                    *  *  *           

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Anh nằm xuống mồ hoang phong kín lạnh

Tháng ngày qua mục rữa linh hồn

Tóc ai buồn trong nắng tím hoàng hôn

Lệ ai rớt rưng rưng màu cỏ úa

Chị tôi đến vòng hoa dâng anh đó

Bàn tay nào ve vuốt tóc ngày xưa

Bàn tay nào gầy guộc giấc mơ

Sao anh cứ hửng hờ không nhận

Sao anh cứ làm thinh kiêu hãnh

Khói hương này có xao xuyến lòng anh

Đ. ơi, anh là kẻ sở khanh

Gieo cho chị tôi nhiều đau khổ

Mặc cho chị kêu gào nức nở

Anh vẫn đi không ngoảnh một lần

Rồi trần gian rêu phủ dấu chân

Anh vẫn cứ lạnh lùng vẻ mặt

Sao trăn trối như dâng đầy khóe mắt

Dặn dò gì, anh nói đi anh

Bài thơ tình cau thắm trầu xanh

Anh chưa viết cho tròn câu kết

Chị tôi đợi từng giây mãi miết

Nguồn tâm tư trăn trở rên đau

Vẫn vô tình không xót thương sao?

Mà mi vẫn khép hờ ánh mắt

Mà môi vẫn thờ ơ mím chặt

Anh bạc tình đến thế sao anh?

Đ. ơi, anh là gã sở khanh

Dạy cô gái THƠ HIỀN biết khóc

Khi anh chết sẽ sa vào địa ngục

Vì ngày xưa ai biểu anh thề

Dâng cuộc đời cho ngày tháng đam mê

Theo hầu hạ HUYỀN TRÂN công chúa

Đem tơ tím tình yêu giăng bủa

Ngăn biên thùy chống bọn Chiêm man

Xây lâu đài cho Công chúa đón trăng

Ươm mơ ước cho hoa si thắm nụ

Rồi ngày nay làm người tình phụ

Anh ra đi không gởi một lời

Cho trăng buồn trăng để buông lơi

Là nước mắt, là muôn sao rụng

Chị bất động và âm thầm như bóng

Thốt lời than im lặng ở trong hồn

Mái tóc dài trong nắng tím hoàng hôn

Chân khơi động nỗi buồn thiểu não

Khói hương tan mi mờ hư ảo

Mang khối sầu lên vút không trung

Chiều nghĩa trang cánh gió ngập ngừng

Như tay chị miệt mài trên bia mộ

Cho đến lúc nư đầy đau khổ

Làn chỉ tay in đậm nét tử vi

Chị gục đầu trên phiến đá vô tri

Rồi nức nở: "nghìn năm vĩnh biệt

Anh Đ. ơi hình như anh đã chết

Phải không anh? mà sao anh nằm đây

Và tháng ngày chỉ còn lại trời mây

Như bông cỏ may buồn hoang lạnh

Về đi anh vườn trầu xanh hiu quạnh

Tiếng chim thương gọi đã nên quen

Về đi anh, hay là đã quên em?

- Thôi em biết anh xây căn nhà cỏ

Như ước mơ xưa và anh đang ở đó

Em đến tìm anh lạnh nhạt không ra

Để đêm về anh đưa đón Hằng Nga

Anh giết chết tình em rồi Đ. ạ

Sẽ đứng lặng ngàn năm như tượng đá

Âm thầm nhìn ngày tháng héo hon

Còn yêu anh nghĩa là em vẫn còn

Nhớ đến những chiều thu nhạt nắng

Áng mây nào mang thời gian trĩu nặng

Lê từng giây trên mái tóc đợi chờ

Em nhủ thầm sẽ ngoảnh mặt làm ngơ

Ai biểu hẹn người ta rồi đến trễ

Ai biểu nắng ngoài kia vương nhẹ thế

Ai biểu hoa cười nụ làm duyên

Ai biểu vườn không một tiếng chim

Sợ xao động tình yêu trên lá

Sợ lung linh làn hơi đang êm ả

Sợ nắng chiều từng mãnh vỡ tan đi

Sợ sương đêm sẽ hoen đọng làn mi

Em sợ lắm, đợi chờ da diết

Em sợ lắm tình buồn vĩnh biệt

Anh Đ. ơi, anh chết rồi sao anh?

Một nắm mồ xanh

Một vòng hoa héo hắt

Cát bụi nghìn thu khép chặt

Anh chết thật rồi sao anh Đ. ơi

Một vũng sầu không bao giờ vơi

Vì những lá thu vàng vun mãi

Em mê man trong ráng chiều kinh hãi

Em giật mình nghe hồn bỗng rên đau

Ngậm ngùi thương hai bàn tay buông rời nhau

Của cơn xoáy dòng đời cay nghiệt

Là anh ơi ngàn năm vĩnh biệt

Anh yên nằm còn đày đọa riêng em

Khi em cười, là nức nở trong tim

Khi em nói, là tâm tư chết lặng

Khi em nhớ, là trời ơi, biển mặn

Trong lòng em lớp sóng đoạn trường

- Xin cho tôi làm một cây dương

Đứng che mộ cho chàng trọn kiếp"

 

                       * * *

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

"Anh nằm đây trời mây man mác

Cùng nỗi buồn nhìn những khói sương tan

Nghe mùa thu trên sỏi đá mơ màng

Nghe xao xuyến bên ngoài huyệt lạnh

- Vâng có lẽ rằng em đến thật

Anh vội mừng nhưng vội ngỡ ngàng ra

Vì em ơi, cơn gió đi qua

Mang chờ đợi phủ lên người anh dày dạn

Thôi, trả lại em nỗi niềm quên lãng

Đoạn đường qua rêu đã lên xanh

Mộng tình yêu còn lại mảnh sành

Không vá được, em, không vá được

Anh đã nói với em từ trước

Nghĩa là hương là thoáng mong manh

Là nghĩa trang từ ấy lập thành

Không sớm-muộn, nhưng ngoài ý muốn

Tình đã vẹn sao duyên còn ép uổng

Thôi đừng mong số sẵn định rồi

Hai con thuyền nước lạc rẻ đôi

Vĩnh viễn từ đây xa cách

Chẳng phải tại ai sao còn hờn trách

Cho chợt buồn loang lỗ ráng chiều thu

Cho ngại ngùng cánh gió chợt vi vu

Rồi cúi mặt thẹn thùng trong kẻ lá

Anh muốn hỏi vì sao mình đôi ngã

Để tháng ngày trỉu nặng mi em

Môi đợi chờ và tóc rối thêm

Như thương  nhớ đọa đày giây phút

Như nức nở khi em ngồi khóc

Như mơ màng giấc ngủ cô đơn

Như ngậm ngùi từng giọt héo hon

Rơi rất nhẹ vào tim thánh thót

Ngủ đi em và anh xin hát

Bài ca nào cho thật đau thương

Rồi khi tiếng gà xao động làn sương

Bài ca dứt và anh sẽ khóc. . ."

 

 

 

 


 

!!!