Gã tóc xanh

 

                     Những mẫu thuốc đầu đời đốt cháy

                     Môi dòn khô không chút hương đời

                     Gã con trai bỗng cười như điên dại

                     Đôi vai gầy run rẫy hạt sương rơi.

 

                     Mái tóc gã rối bời bao thống khổ

                     Điểm vàng hoe mấy sợi sông hồ

                     Gương mặt gã thời gian hoen ố

                     Hai mươi lần lá rụng xuống vai thô.

 

                     Hai mươi tuổi tưởng đâu chừng già lắm

                     Nên thu về gã tiếc thuở nào qua

                     Người yêu gã tóc thề che má thắm

                     Áo dài thương khung cửa lớp 10A.

 

                     Kỷ niệm đẹp vô vàn sao tội nghiệp

                     Một chiều thu mắt lệ bỗng đầy vơi

                     Và gã nói suốt đời không khóc nữa

                     Mộng tình yêu hai mãnh bóng trăng rời.

 

                     Rồi đêm nay khói hồn say ngất ngưỡng

                     Môi nhếch cười như tượng đá thiên thu

                     Gã buông thỏng tiếng lòng cho gió cuốn

                     Điệu ca buồn da diết gọi âm u.

 

                     Gã dừng lại trước vòng hoa tiễn biệt 

                     Bãi tha ma nhầy nhụa vết chân hoang

                     Bài ca bỗng dâng cao niềm thê thiết

                     Đêm rã rời từng mãnh vụn không gian

 

                     Và thầm khóc cho cuộc tình chưa đến tuổi

                     Cùng tương lai nhòa nhạt áng mây trôi

                     Mi rỏ lệ cúi người như tiếc nuối

                     Đôi tay gầy gã hốt ánh trăng rơi.

 

                     Gã đã bán linh hồn từ dạo đó

                     Khi người yêu vội vã bước sang ngang

                     Nàng đã nỡ đành tâm xô ngã

                     Người con trai quờ quạng đến thiên đàng.