LỜI RU

 

       Tiếc một lời và thương một lời

       Khóc một lời và than một lời

       Cho em, cho tôi và cho người

       Khúc tình sầu hằn sâu tâm não

       Trái đất thời gian vừa tròn quỹ đạo

       Ba trăm sáu mươi giọt sầu tàn mộng thương đau

       Ba trăm sáu mươi giọt sầu lãng quên đêm thâu.

 

       Em đã một đời và tôi một kiếp

       Ta trót dại khờ và không tội nghiệp

       Đêm mùa xuân trăn trở không gian

       Tôi và tôi bên cuộc tình tàn

       Em và em chiếc thuyền thân phận

       Người với người - nắm cỏ may hoang

 

       Ba chúng ta dòng sông rẻ ngã

       Đã quên rồi nên giờ xa lạ

       Em buồn thao thức nguồn thơ

       Dẫn lối mùa Xuân vào Hạ

       Tôi nhớ thiên đường của tôi

       Quay về mù sương ký ức

       Sờ soạng - Tìm tòi

       Trong niềm ăn năn ngập lụt


       Người vẫn bình thản với nụ cười rất nhẹ

       Bằng đôi mắt sâu mờ

       Bằng xương tàn rên khẽ

       Và bàn tay gầy guộc héo khô

 

       Em hãy đến với người! 

       Hãy về với người

       Bỏ mặc đời tôi trong cánh buồm lênh đênh

       Biển gió

       Em hãy quên cho dật dờ sóng nhớ

       Em hãy quên đừng để tháng ngày quên!

 

       Em hãy quên - Em hãy quên

       Như đêm ba mươi không nhìn thấy

       Kỷ niệm ôm chầm nhau run rẩy

       Lao đao trong dòng nước thời gian

       Phù sa quên lãng lam vàng

       Cùng những xác mộng mơ mục rữa

       Cùng mùa Xuân tàn úa

       Phai như màu son cô dâu đêm tân hôn

 

       Em hãy quên - Em hãy quên

       Thuở 10A hò hẹn

       Bốn con mắt nhìn nhau

       Chỉ biết cười e thẹn

       Tình mơ xa như sao lạc trong đêm


       Hãy quên đi em

       Những dấu chân chim

       Những tà áo dại

       Người chiến binh từ nơi quan tái

       Trong những phút quên thù

       Đã để rơi bước chân mình trong tầm viên đạn

       Và rừng thấp sa mù...

       Nghìn năm bóng tối âm u...

Tranh minh họa của Trần Công Quới
Tranh minh họa của Trần Công Quới