NGƯỜI EM PHÙ VIÊN

 

                      Hỡi người em có đôi mắt buồn mênh mông

                      Như cánh vườn hoang đê mê giữa lầu không

                      Xin cho tôi đem hoa vào ướm mộng

                      Để van em - dù một thoáng hương nồng.

 

                      Hỡi người em có mái tóc huyền mơ

                      Trong nắng chiều, mặc gió lay, xin làm ngơ

                      Hãy lặng yên, hãy đừng quay lại

                      Cho tôi âm thầm đan nốt một tình thơ

 

                      Hỡi người em Phù Viên

                      Dịu hiền,

                      Em có nghe tiếng lòng tôi trong gió,

                      Đang mù lòa quờ quạng đến tim em?

                      Mang mối tình đơn phương, tìm bến đỗ.

 

                      Người em ơi,

                      Hỏi thăm giùm bến vắng hộ thuyền tôi?