Nghìn năm trở lại một lần

 

                  Em trở lại sân trường không tiếng nói

                  Thứ ba buồn như dáng đứng cô liêu

                  Quay nhìn xa chua xót bỗng dưng nhiều

                  Ta nào ngỡ hàng cây buông tiếng khóc.

 

                  Gió đông phong bỗng dừng bên lớp học

                  Lạnh chùng vai lời lẽ của con tim

                  Mình nhìn nhau như hai kẻ chưa quen

                  Quen sao được khi quên rồi em nhỉ?

 

                  Giờ hóa học ta buồn như ý nghĩ

                  Muốn gọi mời tất cả dấu yêu xưa

                  Bên thềm hoang rêu lạnh lớp 10A

                  Và em hãy bồi hồi đi, nhận diện!

 

                 Những cảm giác trong thư lời hò hẹn

                 Những dại khờ trao đổi mộng cho nhau

                 Lần đầu tiên ta mơ thấy chiêm bao

                 Gặp Lưu - Nguyễn xuôi dòng thơ phía trước.

 

                 Ta dừng lại nhìn em không dám bước

                 Như Adam rời bỏ vườn địa đàng

                 Tìm dấu yêu tình ái ở trần gian

                 Vì tình ái dễ thương như khờ dại.

 

                Em không biết hay em không thèm đáp lại

                Nghi ngờ hay e thẹn với tình yêu

                Ta bâng khuâng tâm sự với mây chiều

                Tơ chờ đợi đã thành tương tư thảo.

 

                Tóc rối ai trải dài trên vai áo

                Thu phong về hôn nhẹ lụa trinh nguyên

                Ta mân mê tờ giấy trắng thơm mềm

                Thơ bảy chữ, mà sao như ba chữ.

 

                - Em yêu ơi! Ngượng ngùng trên sóng lưỡi

                Môi sợ rơi như ấp úng than hồng

                Lần hẹn lần, ta hẹn với chờ mong

                Chỉ thầm nói những khi ngồi trông đợi.

 

                Nắng vàng lên cổng trường ngơ ngác hỏi

                - Nón bài thơ, áo trắng, cặp màu đen

                Dáng thanh người con gái xứ Phù Viên

                Chuông đã đổ mà sao cô chưa tới.

 

                Chuông ròng rã buông dài ngân tiếng đợi

                Cổng không đành khép cánh bức tường quanh

                Cây không đành mất mát bóng chim xanh

                Nên ve vẫy thu phong ướm hỏi.

 

                Ta bỗng chợt nghe mình xao xuyến vội.

                Bút nghiêng đầu lơ đãng với mông lung

                Giấy lung linh sầu thảm của vô cùng

                Mắt biêng biếc nhìn qua sầu ảo mộng.

 

                Không khí cũng trông theo chiều gió lộng

                Bụi phấn bay hay sương khói của linh hồn

                Ta bắt đầu cảm giác sự cô đơn

                - Em cúp học hay là em nghĩ học?

 

                Em nghĩ học nghĩa là ta cô độc

                Nghĩa là mai lớp vắng bóng em rồi

                Nghĩa là mai nhung nhớ suốt không thôi

                Hoa mơ mộng không người chăm sóc nữa.

 

                Không ai đứng dịu hiền nơi khung cửa

                Nhìn lá vàng giận dỗi gió thu phong

                Không còn ai xướng họa với thi nhân

                Nên bút mực tủi hờn không thấm giấy.

 

                Nhưng hôm nay Phù Viên em trở lại

                Lớp chẳng mừng cũng không giận bước chân em

                Ta là ta của ngày tháng chưa quên

                Tình muốn được nắm tay niềm tâm sự

 

                Tim muốn được thay lời môi ngượng ngợ

                Từ bàn chân bước xuống chiếc thuyền lan

                Ta muốn xoay vòng trái đất thời gian

                Chỉ em thấy vết hằn năm tháng nhớ

 

                Chỉ em thấy yêu đương vừa tắt thở!

 

Tranh minh họa của Hà Huỳnh Mỹ
Tranh minh họa của Hà Huỳnh Mỹ