PHÙ VIÊN HOÀNG HÔN

 

 

 

 

                                  Một lần đến xứ Phù Viên

                          Hoa cau sầu rụng ưu phiền trên vai

                                  Một lần chợt biết đắng cay

                          Từ trong cảm giác buồn ray rức buồn

                                  Muộn màng bóng nắng hoàng hôn

                          Phủ phàng duyên phận lên hồn cây si

                                  Ta, chàng lãng tử ai bi

                          Khoát vành khăn trắng tà huy bóng đời

                                  Một lần ta tiễn chân người

                          Lá vàng giãy chết rả rời thu miên

                                  Một lần giã biệt Phù Viên

                          Ta đi đi mãi về miền nhớ nhung

                                  Một lần em bước theo chồng

                          Một lần tình bỗng lưng chừng áng mây

 

 

***