Tối tăm

 

                          Đừng nói rằng ta yêu nhau

                           Em ơi dù không gian nào

                           Vì đời anh còn có gì đâu

                           - Hai bàn tay nhẵn màu nâu!

 

                           Thôi hãy để cho tình ta trần trụi

                           Rồi mai đây hoen ố thời gian

                           Như tượng đá âm thầm thương tủi

                           Nghìn năm dằn vật giấc mơ tàn.

 

                           Cố mím chặt niềm đau cho mãnh hồn giẫy giụa

                           Anh nhìn theo lớp sóng mù khơi

                           Yêu thương lẫn vào sương giăng bũa

                           Là ngàn năm không trở lại cuộc đời.

 

                           Là mơ ước rời xa đâu còn nữa

                           Từ một đêm - đêm tối ba mươi

                           Nàng trăng đã tự mình tan rữa

                           Trong lòng sông nước đục tình người.

 

                           Anh chỉ thốt lời than im lặng

                           Rồi lắng nghe sương phủ ngập linh hồn

                           Rồi lắng nghe thu từ xa vắng

                           Rướn mình qua trên vạn lá xanh non.

 

                           Để héo úa tàn phai và thống khổ

                           Lót đường cho thu đuổi bắt mùa xuân

                           Anh chợt thấy màu đời loang lổ

                           Vết chàm xưa choàng dậy với ăn năn.

 

                           Và chợt thấy nơi bờ sông man dại

                           Rặng liễu nào làm rụng đóa hoa tươi

                           Đang sảng sốt nhìn anh như van lạy

                           Vì rêu phong sắp phủ kín thân người.

 

                           Anh chỉ thốt lời than im lặng

                           Tiếng rên đau đày đọa một linh hồn

                           Rồi lắng nghe thu từ xa vắng

                           Lấp đời anh bằng những lá khô dòn.