TRỞ LẠI

 

             Ta trở lại sục tìm trong ký ức

             Một tình yêu quên lãng tuổi thơ ngây

             Hàng bả đậu trơ cành xao xác gió

             Chiều khơi buồn khói thuốc quyện chân mây.

 

             Em áo trắng hay sân trường áo trắng

             Em quên ta hay ngày tháng quên ta

             Ơi cô bé mắt hồn nhiên im lặng

             Anh cũng là con họ Lý đây mà. 

 

             Em không nhớ hay em không cần nhớ

             Em không chào hay bận ngậm ô mai

             Ơi mái tóc ngã dài trên tay gió

             Dịu dàng như những nẻo bước tương lai

 

             Bé ơi bé hãy hồn nhiên mơ mộng

             Đời học sinh chắc chắn không dài

             Rồi một ngày sẽ đến không hay

             Đời hất hủi và trường không nhận diện.

 

             Em sẽ khóc như tình yêu lỗi hẹn

             Sẽ ngậm ngùi như cánh én rời xuân

             Sẽ dại khờ như bút mực ăn năn

             Chỉ viết nhảm những dòng sin-cos

 

             Cũng như ta một đời đeo đuổi

             Đường công danh sỏi đá bước chân đau

             Mãi bon chen lãng quên niềm hận tủi

             Dâng ngập hồn và lịm cả chiêm bao.

 

 

 

              (Về thăm trường Lý Thường Kiệt - Hóc môn)